|
Trần
Nhương:Chỉ vớ vẫn mà thôi-Chẳng có gì quan trọng
TỨ BÌNH
ONLINE
Dân
Mọi thứ đều là của Dân
Mà tay Dân chẳng được CẦM cái chi
Kể cả cái vỏ “phong bì’
Nhưng được cái phiếu cử tri …đi bầu..
Kiện và Biếu
Kiện thì từ dưới kiện lên
Phải qua từng cấp chớ chen “vượt rào”
Biếu thì thẳng đến trên cao
Tha hồ mà “vượt” thế nào cũng xong..
Khẩu hiệu
Khẩu hiệu giăng đỏ trên tường
Trên Quận ,trên phường, trên Bộ, trên Ban..
“Quyết tâm,”thực hiện”..ai làm?
Dân thì phải “ngấm”, còn Quan hô hào…
Tiền tấn?
Năm nào cũng ti tỉ tiền
Mà đường vào ngõ vẫn nguyên ổ gà
Chỉ “sướng” tai được nghe loa
Công lênh thành tích Quận ta rõ nhiều.
ĐƯỜNG VỀ
Khi anh đang trị vì
Có thể hét ra lửa
Có thể bắt bớ thậm chí giết người không đồng
chính kiến
Có thể anh được thụ hưởng vô biên mà không biết
ở đâu ra
Có thể gia tộc anh ăn tiêu mười đời chưa hết của
Có thể anh nói một câu báo chí tán như rồng…
Tất cả. Anh có thể làm tất cả
Khi anh hết quyền
Có thể anh vẫn là người
Nhưng coi như đã chết
Có ông quan đầu tỉnh nọ
Về vườn mười năm sáng nào trước nhà cũng một
bãi phân
Nhân dân công bằng
Bia đời không xóa được
Con đường trở về nhân dân
Tưởng như không khó khăn gì
Vua có nhân dân là minh chủ
Có những người đương thời cho là giặc
Chết rồi vẫn sông với nhân dân
Nhân dân công bằng
Hỡi những đấng quyền uy
Đường trở về nhân dân
Khó hay dễ chính khi đang tại vị…
Hà Nội 17-72011
MẤY BÀI TỨ TUYỆT CỦA TRẦN NHƯƠNG
Lập đông
Cây xoan trước ngõ khẳng khiu gầy
Giếng hao em gái nối thêm dây
Bổi hổi trên tay gầu nươc khói
Vai tròn rừng rực một bờ mây
Rối nước
Long-Ly-Quy-Phượng múa tưng bừng
Thoả sức xênh xang, thoả vẫy vùng
Vở cũ, rối treo đầy gác xép
Thờ ơ con nhện đến giăng mùng...
Chiều
Chiều nay như thể muôn năm cũ
Trời đất mang mang vạn cổ sầu
Cô gái mang ngày vào lối ngõ
Phố buồn chong mắt ánh đèn thâu!
Tha thẩn
phố
Tha thẩn mình ta
dong khắp phố
Người xe nườm nượp tiếng cười vui
Và ta với phố như đồ cổ
Thiếu nữ vai trần chở nắng xuôi...
Vạn Lý trường thành
Vạn Lý trường thành ta lại đến
Ánh chiều xẻ nửa hoả phong đài
Lòng ta xẻ nửa sông và núi
Hảo hán ai người có biết ai???
Tử Cấm
thành
Thăm Tử Cấm thành lúc tuyết rơi
Thành quách thâm nghiêm lẫn với trời
Cười khóc một thời nghiêng ngả đất
Ngai vàng bụi phủ đứng đơn côi...
Trước thư
phòng Lỗ Tấn
Thư phòng Lỗ Tấn
ngọn đèn chong
Thiên truyện hình như viết chửa xong
Ngoài ngõ A.Q vừa cãi lộn
Xạc xào đâu đó ngọn đông phong...
THUA GÃ CHÍ PHÈO
Cứ tưởng dời non lấp biển
Phen này dựng lại cơ đồ
Ra oai khụng khà khụng khiệng
Mất ăn mất ngủ ngu ngơ...
Đợi đợi chờ chờ dài cổ
Ngồi chơi xơi nước ngóng trông
Phù thủy cao tay bùa yểm
Hóa ra như có mà không
Mấy ngài “quân khu” lớ ngớ
Hữu danh vô thực lèo nhèo
Vài người nội dinh phó nhỏ
Chức còm tí tẹo tì teo
Lục tuần vẫn còn ảo vọng
Mang thân làm kiếp bọt bèo
Ông chủ một mình võng lọng
Mươi cậu phó nhỏ đi theo
Năm năm giật mình ngẫm lại
Hóa ra thua gã Chí Phèo…
Vớ vẫn mà thôi
Nào những danh gia vọng tộc
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi
Chức tước xênh sang mũ áo
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi
Quyền trượng oai phong ngất ngưởng
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi
Cổ phần, vi la, tiền như cây cỏ
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi
Vĩ đại vinh quang thống soái
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi
Tư tưởng bảo hoàng, ngàn trang triết luận
Tất cả đều vớ vẩn mà thôi
Ta đắm đuối với câu thơ, bức hoạ
Cũng vớ vẩn thôi nhưng ta được là ta…
Cỏ cứ mướt chân đê ngày tháng mới
Hoa cứ tàn bạc cánh lối người qua...
|
CHẲNG CÓ GÌ QUAN TRỌNG |
Những cuốn sách một thời như
sấm trạng
Giờ bán cân bà đồng nát mua về
Những quy phạm một thời như thước ngọc
Thành vết hằn ghi dấu sự ngô nghê.
Dòng sông Đà hùng dũng nhường
kia
Giờ ngăn đập sông luồn qua cửa cống
Biển Vũng Tàu cứ tưởng mình dài rộng
Dàn khoan dầu biển hoá mảnh ao quê.
Người quan trọng một thời bao
thuộc hạ
Giờ vẩn vơ đợi khách chẳng ai thăm
Em Hoa hậu đẹp như nhành lửa ấm
Bếp thời gian để lại chút than hoa!
Em của anh ơi, chẳng gì là
quan trọng
Đến tình yêu cũng có thể già
Ta hãy sống vô tư như trẻ nhỏ
Sáng xuân này lối ngõ nở đầy hoa.
|
LẶNG IM LÀ LẶNG IM ƠI!...
Về hưu nuôi một con chim
Để mong bớt cái lặng im trong nhà
Ngày một, ngày hai, ngày ba
Thức ăn, nước uống, mang ra nhấc vào
Huýt sáo líu ríu khơi mào
Ngọt ngào câu hỏi lời chào cậu chim
Thế mà nó vẫn lặng im
Đôi khi ánh mắt lim rim mơ màng
Nuôi chim mong tiếng hót vang
Mà chim không hót nghĩ càng chán thêm
Tôi ngồi nghĩ ngợi liên miên
Hay là nó muốn đòi tiền cát-xê
Hay là đương chức ù lì
Chỉ ăn không nói làm chi cho phiền
Hay là quan chức cấp trên
Kiệm lời ra dáng người hiền của dân
Hay là kẻ sĩ ngu đần
Cúi đầu vâng dạ làm thân tôi đòi
Hay là khao khát khoảng trời
Rừng xanh một thuở là nơi vẫy vùng
Con chim héo hắt trong lồng
Và tôi xao xác muối lòng sớm trưa
Tôi ra cửa hàng đã mua
Đổi con chim khác cho vừa ý hơn
Người bán nhìn tôi cười ròn:
Chim lồng nó thế cụ còn mong chi
Tôi buồn thả cậu chim đi
Nó bay một quãng lại về… lạ chưa ?
Thương chim oanh liệt ngày xưa
Trong lồng lâu quá ngu ngơ một đời
Lặng im là lặng im ơi
Hình như đang cất bao lời với ta…
Bạn quê
Sau những ngày nồng nã
Mình nhông lên vùng đồi
Hồ vẫn xanh như gọi
Rừng vẫn thắm như mời.
Người Ngọc Thanh chất phác
“Ô kìa bác Nhương ơi”
Vừa cầm tay một lát
Đã kéo mình đi chơi
Ngồi nhâm nhi quán rượu
Thịt chó nướng thơm lừng
Chuyện hót như chim khướu
Tay vuốt dài sống lưng.
Bác ơi lên với núi
Ăn ở tít mù khơi
Cần chó gì ý tứ
Cho sướng cái con người
Kệ cha thằng hám chức
Thây mẹ con máu tiền
Bác cứ theo em nhé
Tí nữa là lên tiên…
Trời ơi nghe bạn nói
Mà sướng như vua Mèo
Sống giữa nơi chân thật
Khiến lòng mình trong veo…
|
NGỌT ĐẮNG |
|
Em dịu dàng mềm mại như nhung
Lại cứng nhắc gan lỳ như thép
Trời mênh
mông vẫn còn bao lối hẹp
Người tươi cười che đậy lắm mưu mô
Tưởng
vĩnh hăng bền vững Liên xô
Ngôi sao đỏ thành một thời hoài niệm
Voi to lớn lại ngại ngùng lũ kiến
Quan như thần hoá bè lũ maphia
Nơi thâm
cung ngưỡng mộ nhường kia
Bao trung nịnh, bao dâm ô, tội ác
Đến đồng
tiền cũng đi liền với bạc
Có ban ngày còn có cả ban đêm
Nước triều vơi rồi nước triều lên
Biển lớn thế
vẫn chịu bờ trói buộc
Bao trải
nghiệm cho ta nhìn thấy được
Å
thế ra ngọt đắng vẫn đi cùng…
|

 |