Xuân Lộc
                                           
NHỮNG KHÚC TỰ TÌNHChào mừng các bạn đến với Những khúc tự tình của Xuân Lộc - Kính chúc các bạn có những phút giây thư thái.Mọi sự góp ý kiến của bạn điều nhận được lòng biết ơn và tri ân của tác giả.Chúc mọi điều tốt đẹp. Liên hệ tại E-mail :xuanlockh@yahoo.com.vn


Tác phẩm
Vọng ngày xanh

             GIỚI THIỆU
  Trang chủ
  Tác phẩm xuất bản
  Tác phẩm mới
  Thơ tuyển
  Bình thơ
  Nhàn đàm
  Dịch thuật
  Bạn đọc viết
  Liên hệ

TRANG HÔI HOẠ

  Tranh Xuân Lộc
  Tranh tuyển
  Albulm gia đình
  Ảnh nghệ thuật
  Một chút cười

 TRANG LIÊN KẾT

  Trang văn học
  Trang tin điện tử
  o thanh niên
  o tuổi trẻ
  o phụ nữ
  m kiếm google
  Thế giới xe ô tô cũ
 
  

Kiểm tra E-mail:

      "Một chữ tình để duy trì thế giới,Một chữ tài để tô điểm càn khôn"LNĐ  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Cuộc đời có những gặp gỡ định mệnh như sự sắp đặt của tạo hoá. Thế rồi mỗi người mỗi ngã rẽ khác nhau trên đường đời cũng như một sự sắp trước của số phận. Một bài thơ của một người có tư tưởng cách mạng từ thuở học sinh tặng một nhà cách mạng đi trọn cuộc trường chinh của dân tộc mình.  
 

Hôm nay, 25/8/2010, Đại tướng Võ Nguyên Giáp tròn 100 tuổi. MỘT TRĂM TUỔI, sống trọn một trăm năm vắt qua hai thế kỷ của một đời người bình thường đã là một kỳ công đáng được mọi người khâm phục và nể trọng. Đằng này, Võ Đại tướng là một nhân vật đặc biệt một con Người đặc biệt không chỉ đối với nhân dân Việt Nam mà cả với thế giới. Người đã trở thành một huyền thoại sống trong lịch sử chiến tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam và được thế giới ngưỡng mộ.

Người đã nổi tiếng không chỉ bằng tài thao lược quân sự, tầm nhìn chiến lược của một vị tổng tư lệnh đã từng đối đầu và chiến thắng trong các cuộc chiến với các tướng lĩnh hàng đầu của quân đội Pháp, Mỹ. Người còn nổi tiếng bỡi nhân cách lớn lao, tấm lòng nhân ái, phẩm cách sáng ngời của một con người luôn “dĩ công vi thượng”.

Trong sự nghiệp của mình, có những thời kỳ Người đã từng bị những phe cánh thế lực cực đoan trong tổ chức nghi ngờ và xuyên tạc những mối quan hệ cá nhân từ thuở ban đầu dấn thân vào con đường hoạt động của một thanh niên yêu nước.

Sách báo đã viết và sẽ còn viết nhiều về Người. Riêng mình, mình đã đọc kha khá những tác phẩm của Người và người ta viết về Người. Mình đặc biệt ấn tượng về một bài thơ của một nhân vật cũng khá đặc biệt viết cho Người.

Bài thơ này dòng văn học chính thống trong nước không lưu truyền. Bài thơ do chính những người con, bạn bè thân thích của “nhân vật khá đặc biệt” phát hành. 

Con người “khá đặc biệt đó” sẽ còn không thể không nhắc đến trong một giai đoạn của dòng chảy của lịch sử văn học Việt Nam hiện đại. Giai đoạn 1954 – 1960, gắn liền với sự kiện Phong trào Văn nhân – Giai phẩm. Một phong trào của giới văn nghệ sỹ trí thức chủ trương quyền tự do sáng tạo và dân chủ trong sáng tác nghiên cứu.

Phong trào đó bị quy kết và đàn áp nặng nề. Một trong những nhân vật được coi là chủ chốt bị kết án nặng nhất. Nhân vật đó là một trong những người tiên phong cho phong trào nữ quyền dưới thời thực dân. Một nhà văn, nhà báo với cuộc đời còn nhiều bí ẩn mà cho đến lúc mất đi, dù bị giam cầm đọa đày hơn 15 năm vẫn thọ đến 71 tuổi. Bà Thụy An. Tên thật Lưu Thị Yến. Pháp danh Nguyên Quy.

Thuở thiếu nữ, năm 16 tuổi, “cô Yến được cha mẹ cho học tư thêm. Thầy giáo là một hàn sĩ, người Quảng Bình, dáng dấp mảnh khảnh đầy vẻ cương nghị. Tuy anh ta còn rất trẻ, lại có diện mạo khôi ngô, tuấn tú nhưng khuôn mặt luôn rõ nét nghiêm khắc của một nhà mô phạm” (Bùi Thụy Băng). Ông giáo được những cô học trò thông minh tinh nghịch gọi là “Ông đồ Nghệ”. Khi ấy, thầy chỉ hơn trò 5, 6 tuổi.

Cô học trò tài hoa có thơ đăng báo Nam Phong từ tuổi 13, đã làm một bài thơ dài, 164 câu với 984 chữ, về người Thầy của mình. Đó là bài thơ SAO LẠI MÙA THU viết về (cho) thầy giáo trẻ….  Võ Nguyên Giáp. 

Mừng Đại tướng đại thọ bách niên giai lão và Mùa Thu thứ 65 của Việt Nam dân quốc, mình post “SAO LẠI MÙA THU” để chia sẻ với bạn bè:

SAO LẠI MÙA THU
                                               Nguyên Quy (Thụy An)
 
Năm ấy xuân vừa mười sáu
Mộng trinh bừng nở má tơ
Môi đào cười rung mắt biếc
Xôn xao lắm gã học trò
 
Tay mềm ngoan ngoan cắp sách
Nghỉ hè theo học lớp riêng
Anh giáo trẻ mà mô phạm
“Các cô phải học cho siêng”
 
Vâng dạ bên ngoài lấy lệ
Ra về khúc khích bảo nhau
“Khéo gét anh Đồ Xứ Nghệ
Hơn mình mấy tí tuổi đầu
 
Đã thế…” Một chương – trình nghịch
Phăng phăng được thảo ra liền
Mấy cô dẩu mồm, đanh đá
“Muốn siêng anh sẽ được siêng”.
 
Bài học cho chừng trang rưỡi
Mà hôm anh gọi đọc bài
Lập tức thao thao bất tuyệt
Liến mồm đọc mãi không thôi.
 
Liên tiếp cô nầy cô khác
Đọc không dứt đoạn cầm hơi
Phút ngạc nhiên rồi,  anh hiểu
Run run anh giận tái môi
 
Lớp học tan trong tẻ lạnh
Học trò lầm lũi bước ra,
Mắt anh tối sầm tức, tủi
Thương anh có kẻ trở vô
 
Đã có lời gì qua lại?
Giữa đôi thầy giáo học trò
Thầy vốn mang thân hàn sĩ
Trò nhiều tình cảm vẩn vơ
 
Chỉ biết kể từ buổi ấy
Lớp riêng ghi một ý riêng.
Trò gái chanh chua đáo để
Làm thinh, anh vẫn thản nhiên
 
Lặng lẽ nhìn vào góc khuất
Long lanh đôi mắt to đen
Đôi mắt vuốt ve an ủi:
“Binh anh có tấm lòng em”
 
Hai tháng, chao! đi chóng quá
Qua rồi lớp học nghỉ hè
Những người kia thôi chẳng tiếc
Nhìn em mắt chẳng nỡ lìa
 
Quê anh xa trong Xứ Nghệ
Núi cao, sông thật là sâu
Hung hãn vọng vào tiếng bể
Hờn căm rít ngọn gió Lào
 
Anh mang trùng dương giận dữ
Anh mang hoang-dại khô- khan
Dìu dịu mùa Thu xứ Bắc
Dạy anh biết thú mơ màng.
 
Đẹp là mắt người em gái
Nhìn vai áo rách rưng rưng
Đẹp là bàn tay mềm mại
Đôi khi vuốt trán nóng bừng
 
Em thương cảnh anh hàn sĩ
E rằng trọ học không lương
Em về kèo nài Thầy, Mẹ
Để cho anh giảng bài trường
 
Hận quá lòng em mười sáu
Dịu sao thương những là thương
Ngây thơ em đâu có biết
Mắt anh hừng trí bốn phương
 
Tay run nắm hồn dân tộc
Tóc xòa vương hận non sông
Môi bặm tai nghe rên xiết
Áo cơm đọa dưới cùm gông
 
Máu anh chẩy giòng uất hận
Anh là thù của chữ thương
Rạt về mùa Thu Hà-Nội
Sao lòng anh bỗng vương vương
 
Sao bỗng vui niềm trưởng giả
Ánh đèn sáng mái đầu tơ
Khô khan chàng trai Xứ Nghệ
Có chiều lại biết làm thơ.
 
Có chiều nhìn bàn tay trắng
Bút cầm trên giấy nhẹ đưa
Ám tả anh ngừng, quên đọc
Rằng: Em có nghĩ bao giờ
 
Về thăm quê anh trong đó
Ngắm nhìn Hồng Lĩnh cao cao
Hùng vĩ chín mươi chín ngọn
Khí thiêng sản xuất anh hào.
 
Em cười ròn tan buồng học:
“Em yêu Hà-nội mà thôi”
Lơ đãng ảo huyền cất bước
Thời gian bóng đổ u hoài
 
Nhưng anh vẫn chăm rèn cặp
Và em vẫn cố học hành
Rồi anh bắt đầu dẫn dắt
Dạy em khui lửa bất bình
 
Oán hận réo sôi lòng đất
Đời chưa vẽ nét đan thanh
Công lý tù đầy uất uất
Miếng cơm ngẹn họng nhân sinh
 
Anh mơ buổi mai nhân loại
Anh mơ cháy rực mắt sâu
Anh mơ lõm đôi gò má
Anh mơ tóc chĩu mái đầu
 
Ngoan ngoãn là người em gái
Cùng anh chung một mối mơ
Cùng anh chia niềm uất hận
Tương lai nhân lọai hẹn hò
 
Đổi thay cũng người em ấy
Mấy chiều chẳng đến học anh
Bóng vẽ lê mình gác xép
Tiếp phong thư nhỏ giật mình”
 
“Em sắp lấy chồng, anh ạ
Mừng em anh có gì không?”
Cười gằn, phong thư xé nhỏ
Xé tơi những ngón tay hồng.
 
Ghê cái mùa thu Hà-nội
Hững hờ mấy lá vàng bay
Ru nỗi buồn câm phố vắng
Lê chân vẹt mấy gót giầy.
 
Anh những âu vui duyên mới
Lâu lâu chợt nhớ tới anh
Môi đào nhoẻn cười hóm hỉnh:
“Hẳn là anh ấy giận mình”
 
Nhẩm tính thăm anh một buổi
Chần chừ nay hẹn đến mai
Riêng những tấm lòng phơi phới
Thời gian thâu vắn chẳng dài
 
Vun vút thoi bay cửa sổ
Mùa thu qua mấy mùa thu
Em đã con bồng con bế
Vô tình quên hết bạn xưa.
 
Để có hôm kia một buổi
Trời cuồng trút hết gió mưa
Kẻ lớn trong nhà xa vắng
Mình em nghe đổ phong ba
 
Anh bỗng hiện ngoài khung cửa
Xé trời tiếng sét nổ theo
Mắt cháy hừng hừng cuồng nhiệt,
Nhếch môi nửa hận nửa kiêu
 
(Run rẩy thương lòng thiếu phụ
Phút giây bừng hiểu muộn rồi
Cúi mặt lắng nghe ân hận
Tràn dâng khóe mắt đầu môi.)
 
Anh đã nói gì anh hỡi!
Em nghe loáng thoáng mơ hồ
Tình lỡ sầu theo nửa mộng
Hẹn về toàn thắng mùa Thu
 
Mùa Thu mùa Thu về đây
Có người ghìm mộng trong tay
Có người mang hia chiến thắng
Đi tìm em của những ngày.
 
Em đã khác rồi, em đã…
Biển dâu này lại biển dâu
Vừa mới rụng tàn thế hệ
Ai còn “Hải thị thấn lân”?
 
Thôi nhe, ừ em về bên ấy
Mỏi rồi, chơi cuộc hú tim
Đã rẽ đôi giòng lý tưởng
Hương xưa: ngọc đắm châu chìm
 
Em còn hẹn hò Hậu Kiếp
Anh không tin chuyện luân hồi
Lai sinh em chờ người đó
Kiếp này anh mộng cùng ai?
*
Mưa gió nấc câu tương biệt
Ai nhìn theo hút Tiêu Lang?
Ai đếm bước chân lưu lạc
Ai chờ nghe khúc khải hoàn.
                                
1932
Copy từ Blog Sao Hồng-nguồn: