|
SAO LẠI MÙA THU |
|
Nguyên Quy (Thụy An) |
|
|
|
Năm ấy
xuân vừa mười sáu |
|
Mộng
trinh bừng nở má tơ |
|
Môi đào
cười rung mắt biếc |
|
Xôn xao
lắm gã học trò |
|
|
|
Tay mềm ngoan ngoan cắp sách |
|
Nghỉ hè
theo học lớp riêng |
|
Anh giáo
trẻ mà mô phạm |
|
“Các cô
phải học cho siêng” |
|
|
|
Vâng dạ
bên ngoài lấy lệ |
|
Ra về
khúc khích bảo nhau |
|
“Khéo
gét anh Đồ Xứ Nghệ |
|
Hơn mình
mấy tí tuổi đầu |
|
|
|
Đã thế…”
Một chương – trình nghịch |
|
Phăng
phăng được thảo ra liền |
|
Mấy cô
dẩu mồm, đanh đá |
|
“Muốn
siêng anh sẽ được siêng”. |
|
|
|
Bài học
cho chừng trang rưỡi |
|
Mà hôm
anh gọi đọc bài |
|
Lập tức
thao thao bất tuyệt |
|
Liến mồm
đọc mãi không thôi. |
|
|
|
Liên
tiếp cô nầy cô khác |
|
Đọc
không dứt đoạn cầm hơi |
|
Phút
ngạc nhiên rồi, anh hiểu |
|
Run run
anh giận tái môi |
|
|
|
Lớp học
tan trong tẻ lạnh |
|
Học trò
lầm lũi bước ra, |
|
Mắt anh
tối sầm tức, tủi |
|
Thương
anh có kẻ trở vô |
|
|
|
Đã có
lời gì qua lại? |
|
Giữa đôi
thầy giáo học trò |
|
Thầy vốn
mang thân hàn sĩ |
|
Trò
nhiều tình cảm vẩn vơ |
|
|
|
Chỉ biết
kể từ buổi ấy |
|
Lớp
riêng ghi một ý riêng. |
|
Trò gái
chanh chua đáo để |
|
Làm
thinh, anh vẫn thản nhiên |
|
|
|
Lặng lẽ
nhìn vào góc khuất |
|
Long
lanh đôi mắt to đen |
|
Đôi mắt
vuốt ve an ủi: |
|
“Binh
anh có tấm lòng em” |
|
|
|
Hai
tháng, chao! đi chóng quá |
|
Qua rồi
lớp học nghỉ hè |
|
Những
người kia thôi chẳng tiếc |
|
Nhìn em
mắt chẳng nỡ lìa |
|
|
|
Quê anh
xa trong Xứ Nghệ |
|
Núi cao,
sông thật là sâu |
|
Hung hãn
vọng vào tiếng bể |
|
Hờn căm
rít ngọn gió Lào |
|
|
|
Anh mang
trùng dương giận dữ |
|
Anh mang
hoang-dại khô- khan |
|
Dìu dịu
mùa Thu xứ Bắc |
|
Dạy anh
biết thú mơ màng. |
|
|
|
Đẹp là
mắt người em gái |
|
Nhìn vai
áo rách rưng rưng |
|
Đẹp là
bàn tay mềm mại |
|
Đôi khi
vuốt trán nóng bừng |
|
|
|
Em
thương cảnh anh hàn sĩ |
|
E rằng
trọ học không lương |
|
Em về
kèo nài Thầy, Mẹ |
|
Để cho
anh giảng bài trường |
|
|
|
Hận quá
lòng em mười sáu |
|
Dịu sao
thương những là thương |
|
Ngây thơ
em đâu có biết |
|
Mắt anh
hừng trí bốn phương |
|
|
|
Tay run nắm hồn dân tộc |
|
Tóc xòa
vương hận non sông |
|
Môi bặm
tai nghe rên xiết |
|
Áo cơm
đọa dưới cùm gông |
|
|
|
Máu anh
chẩy giòng uất hận |
|
Anh là
thù của chữ thương |
|
Rạt về
mùa Thu Hà-Nội |
|
Sao lòng
anh bỗng vương vương |
|
|
|
Sao bỗng
vui niềm trưởng giả |
|
Ánh đèn
sáng mái đầu tơ |
|
Khô khan
chàng trai Xứ Nghệ |
|
Có chiều
lại biết làm thơ. |
|
|
|
Có chiều
nhìn bàn tay trắng |
|
Bút cầm
trên giấy nhẹ đưa |
|
Ám tả
anh ngừng, quên đọc |
|
Rằng: Em
có nghĩ bao giờ |
|
|
|
Về thăm
quê anh trong đó |
|
Ngắm
nhìn Hồng Lĩnh cao cao |
|
Hùng vĩ
chín mươi chín ngọn |
|
Khí
thiêng sản xuất anh hào. |
|
|
|
Em cười
ròn tan buồng học: |
|
“Em yêu
Hà-nội mà thôi” |
|
Lơ đãng
ảo huyền cất bước |
|
Thời
gian bóng đổ u hoài |
|
|
|
Nhưng
anh vẫn chăm rèn cặp |
|
Và em
vẫn cố học hành |
|
Rồi anh
bắt đầu dẫn dắt |
|
Dạy em
khui lửa bất bình |
|
|
|
Oán hận
réo sôi lòng đất |
|
Đời chưa
vẽ nét đan thanh |
|
Công lý
tù đầy uất uất |
|
Miếng
cơm ngẹn họng nhân sinh |
|
|
|
Anh mơ
buổi mai nhân loại |
|
Anh mơ
cháy rực mắt sâu |
|
Anh mơ
lõm đôi gò má |
|
Anh mơ
tóc chĩu mái đầu |
|
|
|
Ngoan
ngoãn là người em gái |
|
Cùng anh
chung một mối mơ |
|
Cùng anh
chia niềm uất hận |
|
Tương
lai nhân lọai hẹn hò |
|
|
|
Đổi thay
cũng người em ấy |
|
Mấy
chiều chẳng đến học anh |
|
Bóng vẽ
lê mình gác xép |
|
Tiếp
phong thư nhỏ giật mình” |
|
|
|
“Em sắp
lấy chồng, anh ạ |
|
Mừng em
anh có gì không?” |
|
Cười
gằn, phong thư xé nhỏ |
|
Xé tơi
những ngón tay hồng. |
|
|
|
Ghê cái
mùa thu Hà-nội |
|
Hững hờ
mấy lá vàng bay |
|
Ru nỗi
buồn câm phố vắng |
|
Lê chân
vẹt mấy gót giầy. |
|
|
|
Anh
những âu vui duyên mới |
|
Lâu lâu
chợt nhớ tới anh |
|
Môi đào
nhoẻn cười hóm hỉnh: |
|
“Hẳn là
anh ấy giận mình” |
|
|
|
Nhẩm
tính thăm anh một buổi |
|
Chần chừ
nay hẹn đến mai |
|
Riêng
những tấm lòng phơi phới |
|
Thời
gian thâu vắn chẳng dài |
|
|
|
Vun vút
thoi bay cửa sổ |
|
Mùa thu
qua mấy mùa thu |
|
Em đã
con bồng con bế |
|
Vô tình
quên hết bạn xưa. |
|
|
|
Để có
hôm kia một buổi |
|
Trời
cuồng trút hết gió mưa |
|
Kẻ lớn
trong nhà xa vắng |
|
Mình em
nghe đổ phong ba |
|
|
|
Anh bỗng
hiện ngoài khung cửa |
|
Xé trời
tiếng sét nổ theo |
|
Mắt cháy
hừng hừng cuồng nhiệt, |
|
Nhếch
môi nửa hận nửa kiêu |
|
|
|
(Run rẩy
thương lòng thiếu phụ |
|
Phút
giây bừng hiểu muộn rồi |
|
Cúi mặt
lắng nghe ân hận |
|
Tràn
dâng khóe mắt đầu môi.) |
|
|
|
Anh đã
nói gì anh hỡi! |
|
Em nghe
loáng thoáng mơ hồ |
|
Tình lỡ
sầu theo nửa mộng |
|
Hẹn về
toàn thắng mùa Thu |
|
|
|
Mùa Thu
mùa Thu về đây |
|
Có người
ghìm mộng trong tay |
|
Có người
mang hia chiến thắng |
|
Đi tìm
em của những ngày. |
|
|
|
Em đã
khác rồi, em đã… |
|
Biển dâu
này lại biển dâu |
|
Vừa mới
rụng tàn thế hệ |
|
Ai còn
“Hải thị thấn lân”? |
|
|
|
Thôi
nhe, ừ em về bên ấy |
|
Mỏi rồi,
chơi cuộc hú tim |
|
Đã rẽ
đôi giòng lý tưởng |
|
Hương
xưa: ngọc đắm châu chìm |
|
|
|
Em còn
hẹn hò Hậu Kiếp |
|
Anh
không tin chuyện luân hồi |
|
Lai sinh
em chờ người đó |
|
Kiếp này
anh mộng cùng ai? |
|
* |
|
Mưa gió
nấc câu tương biệt |
|
Ai nhìn
theo hút Tiêu Lang? |
|
Ai đếm
bước chân lưu lạc |
Ai chờ
nghe khúc khải hoàn.
1932
Copy từ Blog Sao Hồng-nguồn:
|