Xuân Lộc
                                           
NHỮNG KHÚC TỰ TÌNH

             GIỚI THIỆU
  Trang chủ
  Tác phẩm xuất bản
  Tác phẩm mới
  Thơ tuyển
  Bình thơ
  Nhàn đàm
  Dịch thuật
  Bạn đọc viết
  Liên hệ

TRANG HÔI HOẠ

  Tranh Xuân Lộc
  Tranh tuyển
  Albulm gia đình
  Ảnh nghệ thuật
  Một chút cười

 TRANG LIÊN KẾT

  Trang văn học
  Trang tin điện tử
  o thanh niên
  o tuổi trẻ
  o phụ nữ
  m kiếm google
  Thế giới xe ô tô cũ
 
  

Kiểm tra E-mail:

      "Một chữ tình để duy trì thế giới,Một chữ tài để tô điểm càn khôn"LNĐ  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lượm nhặt trên blogs-Đãi cát tìm vàng

Thái Bá Tân

Vì một chút hiểu lầm mà xa nhau,
Ai ngờ không bao giờ gặp lại,
Tuy giữa em và anh còn chiếc cầu
Là Tình yêu, nhưng Tự ái

Không cho em và anh gặp nhau.
Và cứ thế, như hai người xa lạ
Bên này bên kia một chiếc cầu,
Không ai dám đi qua - vì sợ ngã

 

BUỒN
Hoài Vân
 
Dặn lòng thôi, chớ có buồn
Rồi đi lững thững ra vườn hái rau
Ôi giời !
Độp !
 Một quả cau
Vô duyên lại rớt trúng đầu,
Người ơi !
Quả cau như nhắn một lời
Hoài Vân chịu khó đi mời trầu không
Rồi thêm một tí vôi nồng
Là thành cánh phượng cho lòng ai say

Giật mình chợt nhớ
chiều nay
Mẹ con dùng bữa cơm chay...
nhà người !
.................................................

Bất chợt
Bất chợt đất, bất chợt trời
Bất chợt khóc, bất chợt cười, khổ chưa
Bất chợt nắng, bất chợt mưa
Bất chơt thiếu, bất chợt thừa, mong manh

Bất chợt em, bất chợt anh
Hai ta bất chợt bỗng thành... lứa đôi !
 
 
BUỒN
Nắng & gió

Thế là thôi nhớ về nhau
Tâm tư thôi cảnh dãi dầu nẻo xa
Vui buồn cứ thế phôi pha 
Nỗi niềm quạnh quẽ như là bỏ hoang
***
Cuối ngày vạt nắng lênh loang
Lá chưa xanh kịp đã vàng với thu
Nồng nàn gửi một lời ru
Chợt va vấp gió lạnh từ trong tim
***
Đã buồn bởi cái lặng im
Sao còn thắc thỏm kiếm tìm vu vơ?
Rối lòng giữa những đường tơ
Câu thơ thất thểu... buồn ngơ ngác. Buồn!

Cái lụy ái tình
Nắng & gió
 

Lẩn thẩn ngồi đây hỏi núi sông
Bấy lâu tấc dạ luống đèo bồng
Hụt hơi theo đuổi từng tăm cá
Mỏi mắt vời trông một cánh hồng
Ngày xế đã buồn cùng vắng vẻ
Thu tàn lại tủi với mênh mông
Đa đoan chi nát lòng dâu bể
Cái lụy ái tình có dứt không???


Nỗi lòng thêm cái bơ vơ
Nắng & gió

Đa mang bởi lắm yêu thương
Mỏi mòn trên những cung đường tương tư
Tiễn mình theo cái phù hư
Khúc quanh giấu khoảng hoang vu giữa lòng
Nỗi buồn lặn dọc vào trong
Niềm vui chểnh mảng đang vòng lối xa
Chiêm bao mượn chén phù hoa
Dốc vào ẩn ức đêm ngà ngà say
Tủi hờn tay lạnh lùng tay
Nát lòng khao khát còn đày đọa nhau
Đã đành bỏ mặc niềm đau
Còn dài con mắt tủi sầu với ai?
Gãy đôi một tiếng thở dài
Xé điều nghi hoặc chia hai nỗi lòng!

 

 Không danh phận:

Mới lại dòng đã cũ

còn xâu nữa dòng buồn vào mái nhọn
khâu lại chiều toạc rách mé bờ sông
mắt sờn cạn níu thượng nguồn về vá
một dáng thuyền soi xuống bến lưng còng
     
thôi đừng mới cái chân cầu ấy nữa
nước bây giờ đâu vỗ sóng hôm qua
cứ để cũ cái bờ bên lở ấy
bởi có bồi đâu thành bãi kiêu sa
    
anh không thể như gió về khúm núm
để cầu xin lay lá bắp bên cồn
anh không phải là con thuyền lủm chủm
cứ quẩn quanh nơi bến chợ chiều hôm
     
rồi bữa nọ phía hạ nguồn rã ván
chút đinh xưa gửi lại giữa lòng sông
từ cửa bể anh tới vùng vô hạn
vỡ mảnh còn hóa nát với hư không
     
chưa cần mới bởi vì chưa kịp cũ
vá làm chi chiều cũng sẽ thành đêm
sông như lá cũng có ngày sóng úa
rụng vào dòng từng ngọn vỗ oan khiên
     
đừng nữa em cứ thượng nguồn ấy vậy
cho nguyên sơ hoài niệm mãi suối khe
đừng thác ghềnh mà cuộn trào tung chảy
thêm oằn đau khúc khuỷu cả dòng về. 

  
Anh sẽ ôm hoàng hôn làm nương tử

thôi nhé em! đừng nhé, thêm nỗi đau
chỉ mình anh đã dư đủ bạc đầu
thêm chi nữa những lời ran rát ấy
để đèo bồng cho nặng nợ trong nhau
         
cứ đẩy anh làng chàng ra ngoài phố
bước thấp cao lểu khểu giữa dòng đi
anh sẽ đứng nơi ngã ba ngã bảy
đá lêu bêu cúi nhặt lại xuân thì
   
anh sẽ chải mái thu đằm trên lá
rẽ heo may cho khỏi lệch ngôi trời
anh sẽ tô cho buổi chiều mí mắt
ướm lên hồ dào dạt sóng môi trôi
      
anh sẽ ôm hoàng hôn làm nương tử
gác lên mây say mấy bận bồng lai
anh sẽ nói với màu trời lữ thứ
dừng nơi đây ta chuốc chén huynh đài
  
đừng thêm nữa những lời chua chát thế
biển bao la có đủ mặn mòi đâu
ta chẳng thể uống cạn nguồn dâu bể
bước làm chi cho rộn gót qua cầu
    
ba bữa nữa rồi lại về với đất
giữa hư vô cùng giun dế yên nằm
anh sẽ hát bài ca đêm hay nhất
dâng cho em lời vô tận ngàn năm
      
rồi bữa nọ em ngang về đâu đó
thấy ất ơ đôi lá cỏ phù sinh
rất có thể là kiếp sau anh đó
mọc bên đường cầu cạnh một bàn chân
   
đừng vậy em nói chi lời khốn khó
anh bây giờ hoang nhạt một dòng tên
anh không thể níu lại màu lá đổ
để tươi xanh ngan ngát trĩu mùa em
    
cứ để vậy anh một mình "đứng phố"
cũng an vui toại nguyện chổ "ngồi hè"
anh sẽ có bao buổi chiều hớ hợ
quây bên mình Thơ đắm đuối môi mê.
    
cứ để vậy anh một mình "gạo chợ"
cũng xênh xang đây đó "nước sông"
dẫu phải trải qua bao điều cắc cớ
Thơ cho anh êm ái chuyện hài lòng
    
ừ em nhé vẫy bàn tay nhè nhẹ
ta hai đường cứ hai ngã mà đi
em cứ về với "lầu son gác tía"
anh "đầu đường xó chợ" phải đâu vì!
   
ừ em nhé sau thoáng nhìn từ ái
anh biết đời còn có lẽ bao dung
dịu dàng ấy với anh là quá đủ
đủ hành trang đi tới bến vô cùng.
    
cũng xin đừng đưa bàn tay tận tụy
ướt hàng mi thương cảm một nẻo người
anh ngạo nghễ chưa từng ai đến thế
chỉ tiếc đời chưa.. tri kỷ mà thôi.
 

 Nở trắng một nguyên sơ

nếu trời không nắng thì anh nắng
cái nắng của thời ấp ủ yêu
nếu trời không gió thì anh gió
cái gió se sắt tuổi xế chiều
 
nếu em không đến thì anh đến
nhặt cánh hoa rơi nơi ngõ xưa
nếu em không nói thì anh nói
hương của ngày nao nay gió lùa
 
nếu đường trong phố giờ chỉ phố
chẳng còn áo trắng mái tóc buông
thì anh đứng đó và nhìn đó
thầm đặt tên em một con đường
  
nếu còn vỗ sóng anh còn em
vớt dưới mặt hồ rẻo trăng nghiêng
anh sẽ quàng cho sương ấm lại
để nhớ mắt em dạo đó hiền
 
nếu quỳnh không nở vào đêm nữa
anh viết câu thơ đặt bên thềm
cho đêm rằm ấy và em nữa
về với mơ hồ như cõi tiên
 
nếu hoa khế rụng như lời rụng
có còn tin nữa giữa mùa nhau
có bông hạnh trắng còn rất trắng
nở một nguyên sơ thuở bạc đầu.

 

Robert Nguyen
Liệu bây giờ

Đến khi nào , em sẽ chán anh đây ?
Khi cô bé Lọ Lem biến thành nàng công chúa !
Còn Hoàng Tử trở thành anh chăn ngựa !
Liệu bấy giờ , em có chán anh không ?

Công chúa ngự trong gác tía , lầu hồng ,
Bao Hiệp Sĩ tới cầu xin tình ái ,
Chàng chăn ngựa quần nâu , áo vải ,
Liệu bấy giờ , em có chán anh không ?

Bên tai em vạn câu nói đẹp lòng .
Dưới chân em hàng ngàn người phủ phục.
Chàng chăn ngựa trong lều hoang du mục .
Liệu bấy giờ , em đã chán anh chưa ?

Một bước em đi , vạn kẻ đón người đưa .
Lộng lẫy , kiêu sa , trên đôi hài đính ngọc .
Chàng chăn ngựa cúi đầu bên sườn dốc,
Nét phong trần xóa hết những hào hoa .

Như một nàng tiên em lặng lẽ bước qua ,
Đâu để ý đến một người đứng lặng ?
Có khi nào em thấy lòng trống vắng ,
Nghĩ đến người trong mộng năm xưa ?

Đến lúc này , em đã chán anh chưa ?

HÌNH HÀI 
       
vụn ra cho rõ hình hài
ghép thêm cho biết mình ngoài bao nhiêu
  
ngõ trúc đậm liếp trà chiều
thấm nhấp chén nhạn ngẫm điều hiển nhiên
  
rẻo chiều một vạt chao nghiêng
ước ngày trôi tới mé miền tịnh không
 
chưa từng là hạt sương trong
nên chưa ngữa lá cầm lòng màu đêm
 
một lần tới được miền em
nghe bưng biền lạ ngợp men mây vàng
  
đắng đót nguyên, đắng đót tan
âm ba vỡ rụng trai đàn giọt thưa
 
đột nhiên đứng vụt giữa mùa
khoác miên cỏ nội dạ thưa em rằng
  
anh từ bát ngát đồng trăng
mất bờ lá dại đãi đằng nhành khôn
  
dày gai trượt vấp dăm buồn
phong sương áo bố gió luồn qua vai
  
ấu non tròn khoanh dặm dài
còn mê bú mớm trên vài núm Kinh
  
đỉnh non hát khúc phù sinh
dòng sâu vớt nắm lục bình chưa trôi
 
đường không lượm được dấu người
gửi trên ngọn cỏ mấy lời từ ngôn
   
về đồng gom chút rạ rơm
thỉnh xưa về nhóm đốt buồn lên xanh
      
cháy tàn mới rõ chính mình
từ nơi tro bụi lộ hình hài nguyên.

 

Bất chợt

Bất chợt nắng
Bất chợt mưa .
Chiều chưa buông xuống
Vẫn chưa là chiều !

Bất chợt giận
Bất chợt yêu
Còn nhiều khao khát
Còn nhiều mộng mơ !

Bất chợt nhớ
Bất chợt chờ .
Một chiếc hôn
Một vần thơ
Trao tình !

Nụ cười em thật là xinh .
Để anh bất chợt thấy mình
Ngẫn ngơ !