Thế là thôi nhớ về nhau
Tâm tư thôi cảnh dãi dầu nẻo xa
Vui buồn cứ thế phôi pha
Nỗi niềm quạnh quẽ như là bỏ hoang
***
Cuối ngày vạt nắng lênh loang
Lá chưa xanh kịp đã vàng với thu
Nồng nàn gửi một lời ru
Chợt va vấp gió lạnh từ trong tim
***
Đã buồn bởi cái lặng im
Sao còn thắc thỏm kiếm tìm vu vơ?
Rối lòng giữa những đường tơ
Câu thơ thất thểu... buồn ngơ ngác. Buồn!
Cái lụy ái tình
Nắng & gió
Lẩn thẩn ngồi đây hỏi núi sông
Bấy lâu tấc dạ luống đèo bồng
Hụt hơi theo đuổi từng tăm cá
Mỏi mắt vời trông một cánh hồng
Ngày xế đã buồn cùng vắng vẻ
Thu tàn lại tủi với mênh mông
Đa đoan chi nát lòng dâu bể
Cái lụy ái tình có dứt không???
Nỗi lòng thêm cái bơ vơ
Nắng & gió
Đa mang bởi lắm yêu thương
Mỏi mòn trên những cung đường tương tư
Tiễn mình theo cái phù hư
Khúc quanh giấu khoảng hoang vu giữa lòng
Nỗi buồn lặn dọc vào trong
Niềm vui chểnh mảng đang vòng lối xa
Chiêm bao mượn chén phù hoa
Dốc vào ẩn ức đêm ngà ngà say
Tủi hờn tay lạnh lùng tay
Nát lòng khao khát còn đày đọa nhau
Đã đành bỏ mặc niềm đau
Còn dài con mắt tủi sầu với ai?
Gãy đôi một tiếng thở dài
Xé điều nghi hoặc chia hai nỗi lòng!