PHIĐÔUXI
Tên đầy đủ là Abukhankasima
Phiđôuxi, nhà thơ Ba Tư vĩ đại,
tiểu sử không rõ và thường được
bao bọc bởi nhiều huyền thoại.
Ông sinh ở một làng nhỏ gần
thành phố Tus, khoảng từ năm 932
đến 935., trong gia đình một chủ
đất người Iran không giàu có
lắm. Người ta hoàn toàn không
biết gì về tuổi thơ và tuổi
trưởng thành của ông, nhưng có
lẽ ông được học ở những trường
tốt nhất thời đó. Ông am hiểu
văn hoc Ả Rập và Ba Tư, đặc biệt
quan tâm đến lịch sử nước nhà,
điều sau này giúp ông viết tác
phẩm vĩ đại nhất của mình và
cũng là của cả nền thơ ca đất
nước - Truyện các vua" (Shah
Nameh), một bộ sử bằng thơ hàng
nghìn trang các đời vua Ba Tư
trong nhiều trăm năm. Ông dành
30 năm để viết nó. Tương truyên
vua Mahmud hứa sẽ hậu thưởng cho
ông khi viết xong, nhưng vua đã
nuốt lời, chỉ cho ông một túi
bạc. Ông chia đôi số bạc này cho
người hầu của vua và tên đầy tớ
của mình rồi trở về quê hương và
chết ở đấy trong cảnh nghèo nàn
và ít người biết tới. Sau này
người ta dựng tượng và lăng thờ
cúng ông ở thành phố Tus.
Thái Bá Tân dịch
từ tiếng Nga
NHỮNG LỜI KIM CƯƠNG
Ai có học sẽ thành người mạnh
mẽ.
Nhờ có học mà người già thành
trẻ.
Ai một làn nếm trí thức, suốt
đời
Sẽ thấy mình hạnh phúc, muốn làm
người.
Phải tôn trọng bình yên và sự
thật.
Đã là người, đừng trở thành súc
vật.
Anh được gọi là người, xin chớ
quên
Đó là danh hiệu quí, dẫu sang
hèn.
Trong vạn vật, con người là
tuyệt mỹ,
Chính vì người có lương tâm,
biết nghĩ.
Ai bất nhân, gây điều ác cho
đời,
Dẫu là người nhưng vẫn chưa là
người.
Ai tăm tối, trong lòng luôn vẩn
đục,
Sống suốt đời không bao giờ hạnh
phúc.
Ai tham lam, luôn mưu lợi làm
giàu,
Tưởng mình giàu nhưng thực ra
không giàu.
Hãy giúp đỡ khi có người gặp
nạn,
Giúp bằng việc mình làm, không
phải phán.
Đừng dẫm bẹp con kiến dưới chân
mình.
Nó ham sống cũng chẳng kém gì
anh.
Ham quyền lực, anh quyết tâm
phấn đấu,
Rồi tay anh sẽ có ngày dính máu.
Anh bị giết, hoặc anh giết người
ta -
Chẳng hay gì việc ấy, hãy tránh
xa.
Bản thân tôi, quí tình người,
tình bạn,
Luôn cố sống trong hòa bình,
thanh thản.
* * *
Con cái chính là món quà quí
nhất.
Quí hơn cả những gì ta quí nhất.
Không có gì gần gũi bằng con -
Là niềm vui, là chỗ dựa tâm hồn.
Chết là cái dành chung cho tất
cả -
Nghèo hay giàu, thấp hèn hay
danh giá.
Ta được đưa vào đời trong một
giây,
Và cũng thế ta ra khỏi đời này.
Khi thần chết đã công bằng
nhường ấy,
Thì sao ta phải khóc buồn như
vây?
Sớm hoặc muộn, ai cũng phải ra
đi,
Nhưng quan trọng - ta để lại cái
gì?
Những điều tốt, tiếng thơm anh
để lại
Muôn đời sau sẽ vẫn còn mãi mãi.
* * *
Khi còn trẻ phải bắt mình lao
động -
Cái làm người thông minh, yêu
cuộc sống.
Không có gì chóng hủy hoại cuộc
đời
Bằng nhàn rỗi và bản thân cái
lười.
Hãy lao động, hãy nếm mùi nặng
nhọc.
Hãy cười vui, và nếu cần, hãy
khóc.
Phải có đích, phải biết mình
muốn gì.
Cứ thẳng đường đã chọn, bước
chân đi.
Không được tự biến mình thành
củi mục
Để cơn gió rất dễ dàng bẻ gục.
Sống ở đời, ai dũng cảm, thông
minh
Dẫu khó khăn, vẫn làm chủ đời
mình.
Cả những lúc hiểm nguy hay bất
hạnh
Cũng rút được những điều mình
nên tránh.
* * *
Suy cho cùng, cái quí nhất trên
đời
Là trung thực và nói lời giữ
lời.
Anh thực sự chẳng có gì lo lắng
Nếu anh sáng với tấm lòng ngay
thẳng.
Vì con đường giả dối trước hoặc
sau
Sẽ dẫn anh tới nước mắt, buồn
đau.
Khi cái tốt, điều hay anh học
hỏi,
Nghĩa là anh đang tránh xa tội
lỗi.
Đừng làm đau những người thân
của anh.
Đừng gây ác với những người hiền
lành.
Anh làm bẩn dòng suối trong,
chắc chắn
Tâm hồn anh cũng trở thành vấy
bẩn.
Anh đào hố chôn người, rồi có
ngày
Bản thân anh sẽ rơi vào hố này.
Tôi thành thật không mong anh
điều ấy.
Với người khác anh cũng nên làm
vậy
* * *
Muốn thanh thản, muốn thành
người thông minh,
Không được để lòng tham chi phối
mình.
Ai ham muốn không nhiều, không
hiếu thắng,
Người ấy ít buồn lo, căng thẳng.
Chính lòng tham gây tai họa cho
người.
Ai không hiểu, coi như chưa hiểu
đời.
Kiếm được tiền rất khó khăn, hẳn
thế,
Nhưng tiêu tiền thông minh không
phải dễ.
Cứ nhìn quanh, anh sẽ thấy:
nhiều tiền
Gây tai họa chẳng kém gì nghèo
hèn.
Khi sung sướng hoặc khi giàu có
nhất,
Cũng đừng kiêu, khinh đời hay
vênh mặt.
Anh có tiền, tất nhiên, xin cứ
tiêu,
Nhưng phải dành chút ít giúp
người nghèo.
* * *
Hãy cứ sống chính như anh đang
có,
Đừng quá vui, đừng quá buồn, đau
khổ.
Đang khỏe mạnh có thể thành ốm
đau,
Buồn rồi vui, vui rồi buồn thay
nhau.
Chẳng ai khổ suốt đời và ngược
lại,
Cũng chẳng ai được sướng vui mãi
mãi.
Buồn hoặc vui đều nhanh chóng
trôi qua,
Vậy nghĩ lắm làm gì cho thêm
già?
Đã có mắt, chẳng phải cần ai
dạy.
Cứ nhìn quanh rồi tự mình sẽ
thấy
Rằng cuộc đời rất tráo trở xưa
nay,
Rằng để sống hạnh phúc ở đời này
Ta chỉ cần trời ban cho sức khỏe
Và tâm hồn luôn thảnh thơi, tươi
trẻ.
* * *
Hãy thử thách người anh coi là
bạn
Cả khi vui cũng như khi hoạn
nạn.
Người thông minh sẽ không bạn
với người
Không nhất quán giữa ý nghĩ và
lời.
Dẫu là bạn, nhưng một khi ngu
dốt,
Thì đừng chờ ở anh ta điều tốt.
Anh, đàn ông, cần được thử thách
nhiều
Qua khó khăn, công việc hoặc
tình yêu.
Lấy vợ tốt, anh là người hạnh
phúc.
Vợ anh xấu, đời anh là địa ngục.
Không ngẫu nhiên có lá rách, lá
lành.
Vợ thế nào còn phụ thuộc vào
anh.
Con thừa hưởng ở người cha tất
cả -
Từ ý chí đến tình thương, danh
giá.
Con đi chệch đường tốt của cha
ông
Là con hư, khiến cha mẹ đau
lòng.
Anh giàu sang, nhưng cuối cùng
để lại
Cái quí nhất không gì bằng con
cái.
Đã là con, anh phải yêu như nhau
-
Gái hay trai, con út hoặc con
đầu.
Không ngẫu nhiên, con thông
minh, tài giỏi
Thường xuất thân từ gia đình
dòng dõi.
* * *
Hãy luôn gieo những hạt giống
thông minh
Vào lời nói, vào việc làm của
mình.
Sự thông minh giúp anh không
phạm lỗi.
Còn trí thức giúp anh không
nghèo đói.
Nếu phải học một cái gì suốt
đời,
Thì phải học tri thức để làm
người.
Nếu số phận ban cho anh trí
thức,
Anh sẽ làm chỉ những điều vừa
sức.
Phải liệu cơm gắp mắm, chớ tham
lam,
Đừng luyến tiếc những gì không
thể làm.
* * *
Đừng mong chờ điều lành từ kẻ
xấu.
Đừng hy vọng nấu thành cơm từ
trấu.
Kẻ gian thề, đừng có tin, về sau
Hắn sẽ quên và nuốt lời rất mau.
Kẻ gian dối đến nhà, mau đóng
cửa
Nếu không muốn bị lừa thêm lần
nữa.
Có ai nhờ sư tử đói chăn dê?
Chỉ có ngốc mới tin thằng ngốc
thề.
Kẻ thù ác nhưng thông minh, có
học
Nhiều khi hơn bạn hiền mà ngu
ngốc.
Người nuôi hổ bị hổ vồ có ngày -
Chính con hổ từng bế ẵm trên
tay.
Người thông minh không đeo gông
vào cổ,
Không tự đặt đầu mình vào miệng
hổ.
Mạng sống anh là quà tặng của
trời.
Anh phí phạm là có lỗi với đời.
Thi với hổ không phải việc anh
hùng,
Mà đơn giản anh chỉ là thằng
khùng.
Gặp khó khăn đừng bao giờ dao
động,
Đừng vội vàng chịu buồn đau,
thất vọng.
Anh chẳng làm được gì khi vội
vàng.
Biết kiên nhẫn, rắn cũng bò khỏi
hang.
Thường chiến thắng là những
người kiên nhẵn.
Hãy bình tĩnh, đừng vội vàng tức
giận.
Nhưng khi cần phải hành động,
không chờ,
Vì nếu chậm là để nhỡ thời cơ.
Đừng để nhỡ việc mình vì biếng
nhác -
Rất có thể không còn cơ hội
khác.
Hãy hái hoa khi hoa đẹp, nếu
không
Hoa sẽ tàn, có tiếc cũng bằng
không.
* * *
Khi tức giận phải kiềm mình, suy
nghĩ.
Đừng để bị cuốn theo, thành mất
trí.
Mất kiềm chế chỉ thêm khổ cho
anh.
Biết kiềm chế việc gì làm cũng
thành.
Khi tức giận, ai nói gì không
phải,
Đừng nổi nóng mà ôn tồn đáp lại.
Ai gieo gì sẽ gặt nấy, tất
nhiên,
Anh ở hiền chắc sẽ được gặp
hiền.
Người thông minh không nghe lời
xúi bẩy.
Bản thân họ cũng không làm việc
ấy.
Lời anh nói, dẫu là lời kim
cương,
Nhưng nói nhiều thành hạt cát
bình thường.
Trước khi nói phải lựa lời thật
kỹ,
Càng phải biết lắng nghe người
tế nhị.
Bỏ ngoài tai những lời nói thấp
hèn,
Tức là anh tăng giá trị anh lên.
* * *
Đã là vua, điều đầu tiên cần nhớ
Là không được làm cho dân lo sợ.
Phải cai trị bằng công lý, tình
thương.
Lời dân kêu quyết không được xem
thường.
Vua hay quan, cai trị dân, nhất
thiết
Phải là người luôn công tâm,
liêm khiết.
Khi xét xử phải sáng suốt, thông
minh.
Phải yêu dân như yêu chính con
mình.
Với dân thường, phải chăm lo
giúp đỡ.
Không bao giờ được giết người vô
cớ.
Đừng vội vàng khi quyết định,
xưa nay
Hơn ai hết, vua phải hiểu điều
này.
Vua không biết kiềm mình, hay
bồng bột
Thì không thể gọi là ông vua
tốt.
Vua ý nghĩ mà tối đen trong đầu
Thì thế nào cũng chuốc họa về
sau.
* * *
Cái mùi vị của chiến tranh rất
đắng,
Thậm chí cả khi quân vua chiến
thắng.
Khi quân giặc đến cầu hòa, làm
thân
Thì hãy nên chấp nhận, đừng xuất
quân.
Trước khi đánh hãy cố thử hòa
bình,
Xem cách nào tránh được họa
chiến tranh.
Nhưng khi giặc đem quân xâm lược
Thì thà chết không làm dân mất
nước.
Khi đánh nhau phải chú ý coi
chừng
Kẻo kẻ thù đánh tập hậu sau
lưng.
Tướng cầm quân mà thông minh,
tài giỏi
Thì không có kẻ thù nào đánh
nổi.
Lính phải cần dũng cảm, tất
nhiên,
Vì với lính, không gì nhục bằng
hèn.
Người xưa nói: Phải đánh đâu
thắng đấy,
Nhưng đừng đuổi khi giặc thua bỏ
chạy.
Điều quan trọng là khi vừa thắng
xong,
Với quân địch, phải hết sức đề
phòng.
Vì quân địch, dẫu thua và yếu
thật,
Nhưng có thể gây điều tai hại
nhất.
Với kẻ thù, chỉ giết lúc giao
tranh,
Khi kẻ thù có vũ khí như anh.
Với tù binh, hàng binh, đừng
giết họ -
Anh có thể sẽ cùng chung cảnh
ngộ.
Đạo làm vua - phải cho lính đủ
ăn,
Vì nếu không, lính sẽ cướp của
dân.
Không được giết người dân thường
vô tội -
Dân của địch, nhưng họ không có
lỗi.
Anh cướp phá hay đốt nhà dân
lành,
Nghĩa là anh đang đốt phá nhà
anh.
Vua tử tế là vua không phá hoại
Những di tích do người xưa để
lại.
* * *
Không trí khôn, đầu chỉ là quả
dưa.
Xác khỏe mạnh, không hồn cũng
bằng thừa.
Công thầy dạy lớn hơn công bố
mẹ.
Anh em tồi thua láng giềng tử
tế.
Khi chưa bắt được gà ngoài sân
Thì tốt hơn chưa mời khách đến
ăn.
Nghe là tốt, nhưng tốt hơn -
được thấy.
Tốt hơn nữa - tự mình làm việc
ấy.
Thường vẫn thế, nơi nào có mặt
trời
Thì trăng sao không khoe mình
hơn người.
Anh tài giỏi, anh làm gì cũng
được,
Nhưng không thể bắt dòng sông
chảy ngược.
Anh có thể thông minh hơn người,
Nhưng không thể thông minh hơn
trời.
Với người già, đừng nên mời uống
rượu -
Riêng cái già cũng đã làm họ
yếu.
Ai đã già thì nên cam phận già.
Đâu phải rắn mà mong còn lột da?
Già mà luôn tỏ ra mình đang trẻ
Thì chẳng gì đáng cười hơn, quả
thế.
* * *
Đời bất công, kẻ độc ác hại
người
Lại được sống trong sung sướng
suốt đời.
Còn người tốt, luôn suốt đời
ngay thẳng
Lại phải sống trong đói nghèo,
cay đắng.
Đời là thế, có người nghèo,
người giàu,
Người hạnh phúc, người phải luôn
buồn đau.
Nhưng tráo trở cũng là đời, cẩn
thận.
Sướng hay khổ, chưa có gì chắc
chắn.
Còn tiếp.....
|