Cục nợ thủy chung
Em với anh như
bạn đường tri kỷ
Từ khi tóc xanh
cho đến lúc bạc
đầu
Anh ghét em,ghét
cay ghét đắng
Em một lòng
chung thủy hỏi
vì đâu ?
Em đã làm
cho đời anh khốn đốn
Em trói anh bằng một sợi vô hình
Anh như hổ gầm gừ trong cũi sắt
Vì em mà anh mấy bận điêu linh.
Đã có lúc tưởng
rời xa em được,
Chưa kịp vui em lững thững quay về
Phải miễn cưỡng đón em như duyên phận
Anh là gì mà em mãi
say mê ?
Đi đi em,thực
lòng xin em đấy
Hãy buông tha anh,nhiêu thế đủ rồi
Anh lận đận lên bờ xuống ruộng
Tất cả vì tình em đó
mà thôi.
Đi đi em,đi đi
đừng quay lại
Để chân anh rỗi bước trên đường
Anh mong được hưởng cuối mùa hoa trái
Em mang về toàn những tai ương.
4/2012