|
Chùm thơ của H.Thuận
Tôi
ngưỡng mộ những tiếng cười khúc kha khúc khích của
chị đã lâu,kể từ cái ngày cô em phóng viên thân
thiết giới thiệu cho đường link tới trang trại của
Trần lão gia giàu có.Không ngờ lão thi sĩ mến khách
không phẩy tay xua một gả nhà quê như mình dám mon men
đến gần các bậc tao nhân mặc khách mà còn hồ hởi
mở toang cửa mời vào.Thế là trannhuong.com trở thành
chốn đi về như một ngôi nhà thân thiết.Một ngôi nhà
rộn tiếng cười thanh tao ,dân giã, cả những ưu tư sâu
lắng về thời cuộc và thế thái nhân tình.
Mỗi lần ghé qua nhà,dẫu buồn hay vui thì tôi vẫn
nghe tiếng cười tâng tẫng của chị cất lên,cứng cáp
và sảng khoái,Nghe giọng cười đó người ta liên tưởng
đến một gả cao bồì đầu đội trời chân đạp đất ở
miền Tesas của nước Mỹ ba trăm năm trước .Phong trần
và dũng mạnh nhưng đầy nhân tính để ngẫng cao đầu ung
dung đi giữa cõi người mà không hổ thẹn với lương tâm.
Cốt sao kiếm chác nhiều tiền…
“Văn ninh hiện đại”, dựng lên cái lò!
Mai đây ai đến, ai vô?
Để xem, để ngắm cái lò… xứ Tuyên!
(Cái lò xứ Tuyên)H.Thuận
Cũng là một người có chút tâm hồn lản mạn và
phóng khoáng cố hữu của miền quê đất cằn xứ
Nghệ,nhưng đứng trước đám đông toàn tài tử giai
nhân,bổng thấy mình nhút nhát và bé nhỏ làm sao ,nên
không giám hỏi chủ nhân của những tiếng cười khúc
khích ,sắc sảo đó là ai ,chỉ
biết một cái tên
rất
đàn ông- H.Thuận
Rồi thật bất ngờ ,tôi vỡ òa ra khi đọc bài thơ
Bé cái nhầm của Dưa Lê,thì ra H.Thuận là một ả
quần thoa gốc ruộng đồng bắc bộ
nhưng bám rễ ở Hà Thành,Chao ôi dường như làn
hương của nữ hoàng thơ nôm hai trăm năm vẫn phẳng phất
đâu đây bên Tây hồ lộng gió len qua tâm hồn nữ sĩ
H.THUẬN..hôm nay chăng ?
Tôi cứ lầm lũi và say mê đọc những dòng thơ của chị rồi tủm
tĩm cười một mình,cũng đôi lúc nhấm nháp một mình
cái ý nghĩ mơ hồ và chua xót.Giữa thế cuộc rối ren
bạc nhươc hôm nay được mấy kẻ mày râu có thể sáng
vai bên quần thoa H.Thuận.
Hôm nay đang bon bon xe trên đường vì cuộc mưu sinh,thì
con dế trong túi quần rung lên bần bật,dừng
xe mở ra nghe thì một giọng nữ trung êm ái xơi toàn
tiếng bắc,lạ lẫm với giọng nặng nề,ngang tàng của
con gái miền đông đã trở nên quen thuộc bấy nay nên
không khỏi tò mò.."Chào kẻ ngoại đạo,mình là
H.Thuận của khúc kha khích khích đây,mình lớn
tuổi hơn nên gọi Xuân Lộc bằng em cho thân mật..."Trời
đất quỷ thần ơi,tôi cứ tưởng mình nghe nhầm..Chị tự
động làm quen với một kẻ ngoại đạo là tôi sau khi
quá bộ vào thăm mảnh vườn cỏn con của tôi.Tôi lâng
lâng như người bắt được vàng,mà có lẽ cũng chẳng
ngoa chút nào,được một đàn chị đồng cảm với mình
qua từng con chữ hỏi còn gì vui hơn cho một kẻ hậu
sinh tập tễnh làm thơ.
Thế là qua trang trại Trần gia tôi có thêm một người
bạn,một người chị,mơí hay chị là một cô giáo về
hưu nhưng tấm lòng vẫn nau náu với thời cuộc như
mình,vẫn vun bón trong tâm hồn mình những mầm xanh hy
vọng và cấy dần trên mảnh đất đau thương của dân tộc
đang uằn mình vượt qua những nổi đoạn trường để chờ
ngày kết trái đơm hoa.
Chưa biết nhiều về chị tôi vẫn muốn cảm ơn cuộc đời
và cám ơn internet ,cám ơn Trần lão gia đã làm cầu nối cho những tâm
hồn đồng điệu đến với nhau,cảm thông chia sẽ và
trên hết cùng cất cao một giọng người cho khỏi lạc
lỏng giữa bầy đàn hổn tạp.
Xin phép chị mang một ít hạt giống lành về rải trên mảnh vườn
con :Những khúc tự tình.
Mời bạn trên đường mưu sinh nhọc nhằn cơm áo,có lúc
nào thấy gối mỏi chân chồn cứ ghé vào chia sẻ một
chút bóng râm,dẫu là một vài cành cây lất phất thì
cũng còn đỡ hơn phơi mình giữa nắng nôi sa mạc.
Và Xuân Lộc chắc rằng,tiếng cười khúc kha khúc
khích của chị H.Thuận sẽ như cơn gió mát tưới lên
tâm hồn đang khô cằn của bạn,biết đâu ?
Chùm
thơ của H.Thuận
Sài gòn 25/3/2011
Xuân Lộc
|