|
ĐỌC LẶNG LẼ CÁNH BUỒM EM
Lê Hoài Nam
Tập
thơ đầu tay của Bùi Thị Thu Hằng.
Bấy nay, cứ mỗi khi nhớ về
phố biển Đồ Sơn là tôi thường nhớ những
triền cát dài và phẳng chạy ngoằn nghoèo
theo bờ sóng, khi sô bồ dữ dội, khi dào dạt
êm đềm, nắng thật dài và gió rất rộng; những
tòa cao ốc, khách sạn, nhà hàng cùng với
những dòng xe cộ, dòng người cuốn theo nhịp
sống du lịch thời hiện đại. Chưa khi nào tôi
hình dung ra trong cái dòng chảy hối hả ấy
lại có một phụ nữ bình dị vừa lo kinh doanh
một mặt hàng cứng nhắc là vật liệu xây dựng
vừa mềm mại với phong thái thi ca. Nói cho
đúng hơn: lúc giao tiếp với khách hàng là
khi cô giăng cái “ăng ten” trong đầu ra thu
nhận vốn sống; khi chỉ còn mình cô với biển,
cảm xúc dâng trào, cô mới cầm bút làm thơ.
Người nữ sĩ ấy tên là Bùi Thị Thu Hằng (Hội
viên Hội Nhà văn Hải Phòng), tác giả của tập
thơ Lặng lẽ cánh buồm em mà tôi đang có
trong tay.. Bùi Thi Thu Hằng sinh năm 1972.
Nghĩa là Hằng sinh ra thì Đồ Sơn vẫn còn là
một thị trấn hoang tàn vì chiến tranh, không
gian hưu hắt, tanh nồng mùi cá tôm và rong
biển, nhưng khi cô lớn lên thì Đồ Sơn đã trở
thành một quận của thành phố Hoa phượng đỏ
Hải Phòng, nó là một Đồ Sơn của thời mở cửa,
nhiều sắc thái văn hóa Đông-Tây-Âu -Á đã
tràn về khu du lịch này. Cái hơi hướng của
Đồ Sơn hiện đại không thể không ùa vào trang
thơ của Bùi Thị Thu Hằng:
...Phố biển
choàng khăn thiếu nữ
Hội nhập
thời trang.
Cánh sóng
hào nhoáng vương miện
Thăng hoa
nhịp nhịp còi tàu...
(Cảm thụ
xuân)
Và cũng như nhiều thi sĩ trẻ
khác, trong Lặng lẽ cánh buồm em có nhiều
bài Bùi Thị Thu Hằng viết về tình yêu. Tình
yêu của người miền biển chân thật và cũng
lắm sóng nhiều gió như đại dương. Anh như
biển thì em không thể không là dòng sông đổ
ra giao thoa với biển:
...Sông lòng
em lặng lẽ âm thầm
Lục bình
lặng câm
Lênh đênh
bão tố...
(Khát
vọng dòng sông)
Có khi tác giả không cần phải
giấu giếm cái kì vĩ muôn điệu của đáy lòng
khi đang yêu, bằng những câu thơ khá mới lạ:
...Cỏ dại
chân thật
Khúc tình tự
thời gian
Heo may hong
nỗi mình
Đa đoan gió
sắc...
(Vô đề)
Bởi thế, người đàn ông nào
được người phụ nữ này yêu không thể là một
kẻ tẻ nhạt, vô vị:
...Người
không biết làm ta khóc
Nên sao thấy
được ta cười
Người đâu
cho cơn hờn giận
Thì sao thấy
được ta vui...
(Khoảng
trời)
Trong tình yêu, có khi sự
vụng dại, khờ khạo lại là một thứ men say:
...Tôi thầm
ghen với sóng
Cứ chồm lên
sục sôi
Chả như ai
lóng ngóng
Mắc cạn ánh
mắt rơi...
(Chiều
trên biển)
Trong tập Lặng lẽ cánh buồm
em có một tỷ lệ khoảng 1/3 số lượng bài thơ
viết theo thể lục bát. Xưa nay, những người
sống ở nông thôn, hay sống ở thành thị nhưng
có nguồn cội nông thôn, tắm tưới trong cái
văn hóa làng xã, khi làm thơ sẽ thuận với
thể lục bát hơn, bởi lục bát là loại thơ cổ,
rất gần với ca dao, dân ca của đồng quê. Bùi
Thị Thu Hằng lớn lên ở phố biển Đồ Sơn thời
phát triển đô thị hóa, sự giao thoa văn hóa
đã thổi vào hơi thơ lục bát của cô cái hơi
thở hiện đại, khiến không chỉ người nhà quê
mới thích đọc:
...Con vui
về phía tiếng cười
Mẹ tìm xác chữ muôn
lời đẩu đâu
Giấc mơ cầm
được nông sâu
Ai hay tiếng sét ở đầu
cơn giông
Hạt mưa vẫn
rối bòng bong
Chảy xuôi như lệ nguồn
sông tháng ngày...
(Tặng
con gái)
Rõ ràng những vần thơ lục bát
ở đây không còn vẻ tĩnh lặng trong tâm tư
của con người sống trong bao bọc lũy tre
làng nữa; nó đã mang cái nhịp sống động, âm
hưởng đô thị.
Bùi Thị Thu Hằng sống chân
thật, hiền hậu, nhưng khi cần phải “phá
phách” thì giọng thơ của cô cũng sắc lẻm:
...Bàn tay
mắc nợ trời xanh
Chậm trả nửa
đời sấp ngửa...
(Đêm
đồng tâm)
...Mẹ kể
chuyện loài ốc sên
Mới học leo
trèo bằng lưỡi
(Mẹ)
...Người
không biết uốn đầu môi
Em đành yêu
cả những lời của gai...
(Lời của
gai)
Qua tập thơ Lặng lẽ cánh buồm
em, dù mới chỉ là tác phẩm đầu tay, Bùi Thị
Thu Hằng đã chứng tỏ một nội lực dồi dào,
một bản lĩnh nghệ thuật vững vàng khiến
chúng ta hình dung cô sẽ có những bước đi
vững chãi tiếp theo trên con đường thi ca
không mấy bình yên, không mấy bằng phẳng. Và
vì thế ta có quyền tin vào sự thành công của
cô.
Hà Nội, tháng giữa thu 2010.
CHÙM THƠ CỦA THU HẰNG
Người không biết uốn đầu môi
Em đành yêu cả những lời của gai
Vẫn còn hơi ấm ban mai
Chợ đời dành lại cho hai đứa mình
Cố vun vén chút tang tình
Dầu không trúc đứng sân đình khoe duyên
Đâu rồi lúng liếng mắt huyền
Cũng nào má phấn, tóc đen trao người
Bóng chiều chia nửa xa vời
Con tim còn khát những lời bùa mê
Chín giông mười gió bộn bề
Anh vin ngọn sóng vỗ về bờ em
Tiếng chì, tiếng bấc đời đem
Câu thơ chẳng thể lấm lem tháng ngày
Nỗi riêng đọng ở cuối mày
Như sông mắc cạn hao gầy đợi mưa
Vẫn tin có phật bên người
Nghìn tay, nghìn mắt thấu đời trắng đen
Ưu phiền bao nỗi không tên
Oan khiên như nứơc trắng miền tháng năm
Mong sinh linh ấm chỗ nằm
Anh theo tiếng mõ ru đằm ca dao
Trót tin cả trận mưa rào
Ai hay sấm sét đánh vào cỏ cây
Cha giờ Hạc lội ngàn mây
Anh còn lăn lóc tháng ngày hư không
Lệ giòng quặn thắt nguồn sông
Mẹ hiền vẫn thuở bế bồng yêu tin
Khi buồn rong ruổi cánh chim
Khi đau cũng chỉ biết tìm cao xanh
Giấc mơ mờ nhạt mong manh
Ở hiền mà chẳng gặp lành thế thôi
Cơ giời vận nứơc mấy mươi
Xung quanh bao trận bão người bủa giăng
Mây còn che kín đường trăng
Rào gai cứa vết sâu bằng cơn giông
Thương anh giữa chốn chênh
chông
Tay cầm tràng hạt phập phồng niềm xa
Không còn khuyết, chưa đủ
tròn
Con xa giấc mẹ chập chờn sao nguôi
Con vui về phía tiếng cười
Mẹ đong xác chữ mựơn lời đẩu đâu
Giấc mơ cầm đựơc nông sâu
Ai hay tiếng sét ngang đầu cơn giông
Hạt mưa vẫn rối bòng bong
Chảy xuôi như lệ nguồn sông tháng ngày
Người xưa sấp ngửa rãnh cày
Áo manh gìn nếp thẳng ngay giữ tình
Đói nghèo chẳng kể nhục vinh
Nắng mưa kiếp cỏ yên bình hề chi
Điều hay con phải nhớ ghi
Dở thì cũng thấu phòng khi chính mình
Nguồn:trannhuong.com
Các
tin liên quan
Có
một bến Tầm Dương trong thi ca
Lê Từ Hiển
Bài thơ dịch
Hoàng hạc lầu của Vũ Hoàng Chương
Nguyễn Huệ Chi
Trò chuyện về thơ mùa thu
Nhà thơ Vân Long
Evtushenko - Khởi đầu thi nghiệp bằng bài thơ dở
Thụy Anh
Trần Đăng
Khoa lảo đảo về miền thi ca
Lê Thiếu Nhơn
Tiếng Nghệ
của Nguyễn Bùi Vợi
Nguyễn Quang Tuyên
Những bài thơ cuối cùng của Nguyên Sa
Tuy
Hòa
Trương Nam
Hương chốc lát bỗng "Ra ngoài ngàn năm"
Lê
Thiếu Nhơn
Đi tìm ẩn ngữ thơ Hoàng Cầm
Đỗ Lai Thuý
Một
người xơ xác vì... thơ
Ngô Minh
Nhà thơ Trần
Nhuận Minh giữa miền dân gian mây trắng
Lê Thiếu Nhơn
Thiên Sơn, hành trình của những trang viết
Phương Lan
 |