|

Đây là một
cuốn sách mà bạn không thể thiếu trên giá sách của gia đình
mình
"...Có thể
đây là cuốn sách đầu tiên thuộc chủ đề hạt giống tâm hồn do
một tác giả Việt Nam viết.Tôi thấy đây là một cuốn sách có
giá trị,nội dung và ý tưởng hợp với người Việt Nam,rất hữu
ích,dễ hiểu và dễ ứng dụng.Cuốn sách sẽ giúp người đọc hiểu
được cảm xúc của tâm hồn,trái tim của chính mình và của
người khác-và tận cùng-là để loại bỏ bớt nỗi buồn,tổn thương
và tìm được hạnh phúc trong cuộc sống..."
(Trích lời giới thiệu cuốn sách của Giáo sư Tiến sĩ Trần
Văn Khê)
Hờn ghen
Minh Niệm (13/04/08)
Cuộc sống, nhất là cuộc sống vợ chồng thì làm sao tránh
được sự hờn ghen nhưng đó không phải là cách giải quyết
cho những mâu thuẫn, những sai lầm mà người vợ hoặc
người chồng mắc phải. Bài viết "Hờn ghen" đã được đọc
trong tiết mục
"Hiểu
về trái tim"-Radio Đàn ông số 16.
Trong
bản chất của thương yêu phải có tính đồng nhất. Niềm vui
của mình cũng là niềm vui của người kia, nỗi khổ của
người kia cũng là nỗi khổ của mình. Không có cái ước
vọng của riêng anh mà em không được biết, không có cái
sở thích của riêng em mà anh chẳng cần phải quan tâm.
Anh và em khi đã kết tóc se duyên thì hai cuộc đời coi
như một. Cái gì xảy ra cho người này là cũng đồng thời
xảy ra cho người kia. Số phận người này sẽ tùy thuộc vào
số phận người kia.
“Mình
với ta tuy hai mà một”- hai thể xác hòa quyện thành một
linh hồn, một số phận thì đó mới đích thực là thương yêu.
Mình là tiếng xưng hô của chính ta, nhưng cũng để gọi
người bạn đời bằng cái giọng thiết tha trìu mến. Ngay
tiếng gọi đó ta đã thấy được sự sáp nhập ranh giới giữa
đôi bên, cái ngã riêng biệt đã bị phủ lấp.
Cho nên
trong quá trình thương yêu ta phải học hỏi lẫn nhau để
chọn lọc những cái chung có tính chất xây dựng một hạnh
phúc bền vững, còn những cái riêng không hay, hoặc những
cá tính làm cho bên kia phải gắn sức chịu đựng thì phải
tìm cách buông bỏ bớt. Đồng nhất không có nghĩa là ta
phải buông bỏ tất cả để giống y như người kia, hay người
kia phải thay đổi tất cả để trở thành bản sao của ta.
Cái đó là hệ lụy chứ không phải đồng nhất. Đồng nhất
nghĩa là hòa hợp, là không có quá nhiều xung khắc.
Dù ta và
người kia có nguyện vọng sáp nhập cuộc đời với nhau
thành một, hòa điệu với nhau về tính cách và lý tưởng
sống, thì ta cũng đừng quên rằng người kia vẫn có những
điều không thể nào hoàn toàn giống ta. Người kia đến từ
phương trời xa lạ, có gia đình và bạn bè, có kiến thức
và tập quán, có nhận xét và cảm xúc, có sở thích và lý
tưởng. Ta muốn thương yêu thì chỉ xin được tham dự vào
cuộc đời của người đó chứ không phải là vứt cuộc đời của
họ ra mà để cuộc đời ta vào.
“Ta với
mình tuy một mà hai”- ta đừng quên câu ca dao thứ hai
này là một nửa không thể tách rời với câu thứ nhất. Vậy
trong nguyên tắc hạnh phúc lứa đôi thì ta với mình vừa
là một mà cũng vừa là hai. Là một vì muốn hướng tới sự
hòa điệu hợp nhất, là hai vì muốn hướng tới sự buông xả
thảnh thơi. Buông xả nghĩa là không thao túng hay giam
hãm đời nhau, cho nhau không gian để thở, để hòa điệu
với mọi người, với đất trời và sự sống.
Nhưng ta
thường nhân danh tình thương hay sự hy sinh mà bắt đối
tượng thương yêu của ta nhốt vào cái lồng định kiến. Ta
muốn người kia phải vắt kiệt năng lượng ra để say mê
chìu chuộng ta, nhất nhất phải theo ý ta. Người kia phải
ở đó mãi cho ta, hoặc nếu có đi đâu cũng phải trong tầm
kiểm soát của ta, đầu óc lúc nào cũng chỉ hướng đến một
mình ta và chỉ có ta mà thôi. Ta tin chắc rằng chỉ khi
nào nắm chặt người đó trong tay rồi thì người đó sẽ mãi
thuộc về ta. Nhưng ta đã lầm, bản năng của con người cần
sự tự do rất lớn, càng bị giam hãm thì càng muốn thoát
ly. Tiền bạc, quyền lực, sắc đẹp làm sao có thể trói
buộc số phận của một con người, trừ kẻ đó vướng vào vũng
lầy đam mê. Thương yêu mà người này trở thành lính gác
của người kia thì có khác gì một chuyến lưu đày.
Cách
biểu hiện đó chứng tỏ người kia vẫn còn nằm ở ngoài ta.
Ta vẫn chưa thấy được người kia là một phần của ta và
thậm chí người kia cũng chính là ta. Không có cái thấy
này tức là ta chưa tiếp xúc được con người toàn vẹn kia.
Người kia đâu chỉ có cái hình hài bằng xương bằng thịt.
Tất cả những chất liệu mà người kia đã hiến tặng cho ta
ngay từ thuở ban đầu như ân tình, tha thứ, che chở, tin
yêu… đều là những tinh ba quý giá nhất đã đi vào trong
ta và góp phần để ta trở thành như ngày hôm nay.
Khi ta
chưa thấy được đối tượng thương yêu ở ngay trong chính
ta thì ta vẫn chưa đến được đỉnh cao của tình yêu. Anh
là em và em cũng là anh. Đây không phải là một triết lý
cao siêu, nó là một sự thật hiển nhiên mà bắt buộc mỗi
cặp lứa đôi phải thấu triệt. Chỉ khi nào ta tiếp xúc
được cái bản thể của con người ấy thì ta mới không còn
quờ quạng nắm bắt những hiện tượng chỉ nhất thời xảy ra.
Ta sẽ không hờn ghen.
Hờn ghen
là biểu hiện của sự đuối sức trong cái nhìn về bản thể
của người kia, nghĩa là ta đã vướng kẹt quá nhiều vào
phần hình tướng ở ngoài ta. Điều này chẳng tội vạ gì
nhưng sẽ làm tính mầu nhiệm linh thiêng của tình yêu
phai sắc, nó sẽ trở nên bình thường hóa. Cố nhiên ai
cũng có những hạt mầm ích kỷ, nhưng đừng để nó biến
thành một nguồn năng lượng quá lớn thì ta sẽ đánh mất
giá trị thương yêu. Sống mà luôn bị bao trùm bởi năng
lượng chiếm hữu ích kỷ của người bên cạnh thì làm sao
sống nổi.
Nếu ta
thực sự ý thức được tất cả những gì ta đã cho người kia
và tất cả những gì người kia đã cho ta, chính là ta đã
có mặt trong người kia và người kia đã có mặt trong ta
thì tại sao ta phải hờn ghen? Hờn ghen có thật là hương
vị của tình yêu, là chất keo sơn bảo trì một hạnh phúc,
hay nó là trá hình của một cảm xúc bị tổn thương của
riêng ta? Ta chẳng quan tâm gì đến cái khát vọng của
người kia. Nếu đó là những nhu yếu quá đáng thì ta phải
tìm cách điều chỉnh lại nhận thức của người kia. Nếu đó
là những nhu yếu hợp lý nhưng lại là khiếm khuyết của ta
thì ta hãy xin người đó giúp ta thay đổi. Ta thường
không làm được như vậy, chỉ biết làm mọi thứ rối tung
lên như để đòi lại sự thương tổn.
Tất
nhiên là tình yêu cao thượng thì sẽ ít có những đòi hỏi
chỉ để thỏa mãn chính mình mà không nghĩ đến nỗi khổ
niềm đau của đối phương, nhưng đời sống còn chìm trong
lãng quên thì con người vẫn còn mắc nhiều lầm lỗi. Lời
hứa thủy chung kia họ vẫn nhớ, mái ấm gia đình họ vẫn
thương, nhưng đôi khi năng lượng yếu kém thì cũng khó
vượt qua được những đòi hỏi của một bản năng rất con
người. Trong cơn nhẹ dạ nhất thời họ có thể bị dụ dẫn
vào con đường lầm lạc, ta phải tìm mọi cách đưa họ trở
về với con người năm xưa thì ta mới đích thực thương yêu.
Trách móc, tức giận, hờn ghen hay trừng phạt đều là
những phản ứng ích kỷ của cảm xúc, chỉ đẩy người kia đi
xa hơn mà thôi.
Tại vì
càng hờn ghen, càng giận tức thì ta càng xấu hơn. Ta đã
mất điểm trong mắt người kia, bây giờ lại càng mất điểm
hơn. Thái độ khôn ngoan nhứt là trở về làm mới chính
mình. Sau đó, nếu có thể thì ta cố gắng mở trái tim ra
để ôm lấy những vụng về lầm lỡ của người kia mà đừng nói
năng hay đừng làm bất cứ điều gì khiến cho người kia
nghĩ rằng ta đang củng cố cái nhà tù cho họ. Khả năng
quay về sẽ không khó nếu người kia nhận thấy con đường
ấy thật sự an toàn và đầy ắp tình thương.
Chút
biểu hiện hờn ghen tinh tế cũng có thể làm cho người kia
thấy mình vẫn còn được thương yêu. Nhưng nếu trở thành
một thói quen, một cơn sốt mãn tính, thì người kia sẽ
rất mệt mỏi và sợ hãi vì thấy được cái không gian nhỏ
xíu mà ta đã qui định cho họ. Lúc nào thoát được khỏi ta
mà người kia cũng thở phào nhẹ nhỏm là chứng tỏ tình
thương họ giành cho ta chỉ còn là trách nhiệm. Lẽ dĩ
nhiên đời sống hôn nhân cần phải có những điều kiện cần
thiết để gắn bó, nhưng nếu ta biến những cam kết đó
thành ra thứ uy lực răn đe thì không còn là tình yêu nữa,
bởi bản chất của tình yêu luôn là sự tự nguyện.
Cũng như
cơn giận, hờn ghen là một loại cảm xúc rất mạnh, dễ phát
triển thành một cơn bão và sức tàn phá cũng khôn lường.
Ta đừng để lối phản ứng vụng về hời hợt làm thương hại
đến những người lân cận, nhất là người mà ta đã từng vay
quá nhiều nợ ân tình. Điều cần làm là ta phải ý thức
được năng lượng hờn ghen đang xuất hiện trong tâm và lập
tức đem hết sự chú tâm trở về nương tựa vào hơi thở.
Không nên phản ứng hay quyết định bất cứ điều gì trong
lúc cảm xúc còn đang ở mức cao trào.
Ta đừng
nghĩ gì về người kia, đừng tất tã chạy tìm thêm chứng cớ
để kết tội. Hãy trở về chăm sóc cảm xúc trong chính ta
trước. Tự nhủ lòng nhất định sẽ không vì sự tha hóa của
người kia mà ta đánh mất con người dễ thương của mình.
Người kia đã là nạn nhân của sự sai lầm, ta cũng trở
thành nạn nhân của khổ đau thì còn ai nữa để cứu giúp.
Cho nên phải cố gắng vững vàng như ngọn núi, không để
cho cơn bão cảm xúc xô ngã niềm tự tin thì mới mong đủ
sức để chuyển hóa được tình trạng.
Cứ tiếp
tục duy trì hơi thở thật bền cho đến khi nào ta thật sự
bình ổn và tươi mát trở lại. Sau đó ta mới chủ động một
cách khéo léo và nhẹ nhàng để tiếp cận người kia. Hãy
nhớ là ta đang làm công tác của một người cứu hộ nên
không được manh động, đừng để cho người kia bị căng
thẳng và sợ hãi thì ta sẽ không tìm hiểu được sự việc và
giúp ích được gì cả. Trường hợp ta thực sự thấy mình quá
yếu đuối, không thể thoát ra khỏi vũng lầy khổ đau vì
năng lực hờn ghen quá lớn thì hãy nhờ bên kia giúp đỡ.
Viết một thiệp báo cho họ biết là ta đang rất khổ vì hờn
ghen và xin quay về giúp ta lấy năng lượng đó ra.
Người
kia mà một người có hiểu biết và tình thương với ta thì
chắc chắn sẽ không từ khước một lời thỉnh cầu thành khẩn
như vậy. Nhân lúc người kia có thiện chí quay về giúp đỡ
ta hãy xin họ nói cho ta biết là ta đã có những vụng về
khiếm khuyết nào cần phải thay đổi, và ta nên làm gì hay
không nên làm gì để được đáng yêu hơn. Nhớ đừng bao giờ
dùng tới hình thức khổ nhục để khiến họ động lòng trắc
ẩn, cách giải quyết nhứt thời đó sẽ làm cho họ mau chóng
khinh lờn và trở thành chay cứng trong cảm xúc.
Ta có
tới hằng trăm nghệ thuật để nắm bắt trái tim người,
không cần phải dùng tới cách hờn ghen bóng gió mà làm hư
hại đến niềm tin kính lẫn nhau. Tình yêu vì vậy sẽ xanh
xao, càng cố yêu lại càng yếu sức. Có khi không nắm mà
ta nắm được tất cả, nhưng khi ta muốn nắm tất cả thì lại
không nắm được gì. Đó là điều bí ẩn của cuộc sống, kẻ
nào nắm được chiếc chìa khóa này sẽ trở thành kẻ có uy
lực mạnh mẽ nhất trong tình yêu.
(Danong.com)
Bài viết thật thú vị,đầy tính nhân văn,rất sâu sắc.Cái
chính là phải hiểu biết và có đủ bản lĩnh vượt qua được
chính mình hay không để thực hiện những điều chiêm
nghiệm tốt đẹp đó trong những thời khắc bùng phát của
cơn ghen hờn.?Hy vọng khi đọc bài viết này bạn có được
sự thăng hoa màu nhiệm trong tâm hồn.Xuân lộc

|