|
Em nguyện làm bến đỗ
cuối đời anhh...!
Anh lỡ kiếp dập vùi
giông bão
Em nửa đời gãy gánh lao đao
Sao không thể có ngày chia bớt
Một chút ngọt ngào hay cay đắng cho nhau ?
Thuyền của anh
tả tơi rách nát
Mưa dập,sóng vùi lạnh lẽo giữa trùng khơi
Bến của em uằn đau rã mục
Cay đắng xót xa,em cam chịu một đời…!
Thôi anh ạ !dẫu
trần gian đau khổ
Vẫn còn thơ,còn khát vọng,tin yêu
Vẫn còn đây niềm thương và nỗi nhớ
Vẫn đợi,vẫn chờ dù thuyền có liêu xiêu…!
Về đi anh,gác
lại đời phiêu bạt
Bến ngàn năm vẫn trọn vẹn một tấm lòng
Che cho thuyền qua phong ba bão táp
Bến có thuyền… cũng đủ ấm một mùa đông .
Dẫu
mong manh cũng vẫn là hy vọng
Bão tố qua đi và biển lại yên lành
Đêm sẽ qua đi và bình minh rực sáng
Em nguyện làm bến đỗ cuối đời anh !
MP
 |