|
|
Em biêt
Em biết một ngày anh sẽ ra đi
Đã hơn một lần anh nói về ngày ấy
Thì anh hãy đi đi, nhưng đừng nhìn lại
Cứ kệ một người thầm gọi phía sau
Em biết mình có là gì đâu
Bởi bên anh đã là người khác
Em biết em chỉ hợt hời nông cạn
Tự buộc mình vào sợi nhớ mà thôi
Em biết anh mãi chỉ là xa xôi
Nhưng vẫn muốn giữ chút gì lưng chừng ấy
Chỉ cho riêng mình thôi, em biết vậy…
Thương nhớ kia chẳng thể tới một người
Bởi em cũng biết…
Anh đã có cho riêng anh một khoảng trời
Và ở đó một vì sao đã thắp
Những bài thơ đêm buồn anh viết
Không phải dành cho em.
Em biết sẽ phải ru tất cả ngủ yên
Anh cứ đi đi, bước chân đừng nghi ngại
Chỉ cần một ngày kia anh trở lại
Vẫn có thể mỉm cười: “Một thời ta đã …!”
Thienduonghoatim
 |