Tình trong thơ Xuân Lộc
H Thuận
( Gửi Xuân Lộc, nhân đọc mấy bài thơ:
“Sinh nhật 50,Vườn nhà, Một thoáng Tây Hồ, Tình cờ, Gabrovo-Đà Lạt,
Tiễn con gái về nhà chồng…”của XL)
Sinh nhật tuổi
đã 50
Mà Xuân Lộc vẫn
như thời đang xuân.
Cuộc đời chìm
nổi gian truân,
Mây trôi, bèo
dạt cũng ngần ấy năm.
“Mảnh vườn nhỏ”
đón chị Hằng,
Cá hồ bán nguyệt
tung tăng sắc hồng!
Tây Hồ một
thoáng duổi dong,
Tiếng chuông
Trấn Vũ ngân trong nỗi niềm!
Lao xao sóng vỗ
mạn thuyền,
Người xưa, bến
cũ còn duyên với mình?
Duyên tình một
thuở trung trinh,
Nào đâu ai dễ
bạc tình với ai!
( Bây giờ lá
bạc, chỉ phai,
Tiền trong như
đã…tình ngoài vô biên…)
Thả hồn theo nỗi
ưu phiền,
“Tình cờ” nhấp
nhóa bóng “tiên” nao lòng!..
Nhớ về “thung
lũng Hoa hồng”
Nhìn trăng Đà
Lạt, nhớ (đêm) đông xứ người!
Vườn hoa, đồi cỏ,
ta ngồi,
Với bao kỷ niệm
đầy vơi, lòng vòng…
“Tiễn con gái về
nhà chồng”,
Mênh mang con
biết đục trong biển đời?
Rời tay cha mẹ
con ơi!
Cánh chim mềm
yếu giữa trời…biết đâu?..
Xuân Lộc triết
lý xa sâu…
Nỗi lòng khắc
khoải bấy lâu với tình!
Thương từng thân
phận mong manh,
Buồn từng những
mảnh đời thành…hoa rơi!
Xót xa đất nước,
con Người…
Tròn, vưông trọn
vẹn mới vơi nỗi buồn!
27/3/2011

|